Sau cùng bận việc và hăng hái quá, tôi quên hết bệnh tật, ra khỏi giường đến ngồi ở bàn.Douglas theo học một trong những lớp giảng của tôi.Vậy phải đọc lại cuốn này thường thường.Tôi nói: "Anh Bill này, tôi chỉ đợi anh mười phút thôi, rồi thì "tốp".Tôi oán định mệnh nhưng vẫn nằm nghĩ như lời thầy thuốc dặn.Bốn năm sau mở một tiệm thứ nhất ở Chicago, chiều ngang có hai thước rưỡi.Ai nấy đang vui, bỗng buồn bã, lẳng lặng gật đầu.Trước khi quyết định, tôi muốn được hỏi ý ngài.Sau, duỗi bắp chân, rồi tuần tự đến những bắp thịt khác trong cơ thể.Còn như có nó, bạn có thể thành công một cách lạ lùng, không cần đọc những lời khuyên này.