Trong một bài tiểu luận về "Nhân tánh" ông kể: "Khi 8 tuổi, tôi về nghỉ hè ở nhà cô tôi. Chị sửa soạn thật gọn gàng. Ông biết rằng sự thất bại đó sẽ làm cho quân phương Nam do ông chỉ huy không sao thắng được quân phương Bắc nữa và sẽ phải hoàn toàn tan nát.
Các độc giả tu mi đọc những hàng này không còn nhớ một chút gì về những bộ đồ và những áo sơ mi bận cách đây 5 năm, mà cũng chẳng thích nhớ tới làm chi. Tranh biện không phá tan được sự hiểu lầm. Chỉ có tiền không, không đủ dụ các văn sĩ có danh viết giúp ông được.
Có phải để nói: "Xin ông đừng cho in tấm hình đó nữa, tôi không thích nó" không"?. Tôi thì tôi ưa trái cây lắm. Nhiều vĩ nhân trong thế giới cũng mắc cái tật tự khoe mình là quan trọng.
"Làm nghề của tôi phải đứng đắn, đúng hẹn. Chúng ta cũng có thể nhận lỗi với người khác nữa, nếu họ biết ngọt ngào, khôn khéo nghe ta nói. Tức thì mặt trời biến sau đám mây và gió bắt đầu thổi mạnh như bão.
Chỉ một mình tôi chịu trách nhiệm về cuộc chiến bại này thôi". Không thể nào ca tối nay được đâu!". Miền đó, ông chủ xí nghiệp đúc chì biết rõ lắm và có nhiều khách hàng ở đó.
Thiệt ra, không ai làm việc đó đúng hơn ông nữa vì ông biết rõ công việc hơn hết. Vậy chúng tôi tự tiện xin phép ông - nếu có thể được - thu xếp sao cho hàng của ông tới ga chúng tôi vào buổi sáng, nhất là những khi ông gởi nhiều hàng. Thiên hạ sẽ ngủ gục mất.
Nhà tôi ngạc nhiên vô cùng. Nghĩa là bà kín đáo vừa khen, vừa chê bai đó không thích hợp với công việc thuyết giáo. Rồi ông gọi cô thư ký của ông, và đưa tôi một cái giấy đặt hàng 35.
Không càu nhàu, không oán hờn gì hết, vì tôi không bắt chúng vâng lời tôi, tôi xin chúng hợp tác với tôi, chúng hành động là tự ý chúng. Tất cả những người mà 8 ngày trước muốn đem "hành hình" anh thì bây giờ bênh vực anh nhiệt liệt, khen lòng chân thành, khiêm nhượng của anh, sự hăng hái sửa mình của anh. Cả châu u giận dữ ồn ào, như bầy ong vẽ vỡ tổ.
Cho nên trong khi nói chuyện, nếu bạn có tánh hay nhắc đi nhắc lại cho một người nghe rằng họ lầm, thì xin bạn mỗi buổi sáng, quỳ gối tụng đoạn sau này, rồi hãy điểm tâm. Nhưng ông Disraeli đã khôn ngoan mà chịu an phận. Chị không hỏi thêm một câu, lặng lẽ trở vô bếp và nhắc đi nhắc lại lời tôi đã nói cho mọi người nghe.
Cho nên khi hai ngàn năm trăm người thợ công ty "Bạch Xa" đình công để đòi tăng lương và quyền lập nghiệp đoàn, ông Giám đốc công ty đó là ông A. Tourgueniev là một đại văn sĩ Nga, thế giới đều biết danh. Chẳng nói, chẳng rằng, ông Schwab viết số 6 lên trên đất rồi đi.