Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Con mèo nằm trên nóc tivi.
Hắn cũng thông minh đấy chứ. Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.
Không biết thanh minh thế nào. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại.
Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân. Cháu nó đang bị đau cơ.
Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét. Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ.
Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi. Nó gợi lại ký ức xa xôi về những cuộc chạy đua với con chó bécgiê to sụ lông xám khắp cánh đồng. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.
Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không.
(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống.
Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế. Dù đôi khi như leo cột mỡ. Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.
Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Nhưng chờ đến bao giờ.