Khi tốt nghiệp ông đã tự chối không chịu để một chủ khách sạn gây dựng cho ông và cũng chẳng nhận đề nghị của ông một người bảo hộ văn nghệ địa phương.Sau cùng lương tri nhắc tôi rằng lo lắng như vậy vô ích, và tôi kiếm ra một phương pháp để giải sự ưu tư đó.Yếu tới nổi không thể nhích ra khỏi giường .Vậy chúng ta muốn ngủ, phải bắt đầu cho bắp thịt nghỉ ngơi trước đã.Tôi lấy làm tự đắc có chiếc nón mà ông Loftin đã mua cho.Nhưng hôm nay, nếu sống đầy đủ, ta sẽ thấy hôm qua là một giấc mộng êm đềm,Xét kỹ thì mình không kinh nghiệm, chưa đóng trò lần nào, vậy chắc chỉ có nhan sắc của mình là giúp mình được thôi".Tôi tự nghĩ: "Có lẽ mồ của ta đây".Không còn phải suy nghĩ gì cả.Bất kỳ người nào cũng có thể thành công trong nhiều nghề được.
