Pinkyxx

7 ngày cháu gái bốc lửa chú ruột khi về quê

  • #1
  • #2
  • #3
  • Phải, lãng phí năng lực và lo lắng, vì sợ không bao giờ làm xong công việc của mình". Ông thú với tôi rằng ông thành công, một phần lớn là nhờ ông biết phân tích những vấn đề rắc rối của ông rồi quả quyết hành động tức thì. Sau ông nghĩ ra một cách làm cho cái khu đất cằn cỗi, phản chủ ấy thành một xí nghiệp phồn thịnh; ông nuôi rắn làm thịt, đóng hộp bán.

    Cuốn này dày 215 trang, bảo ta biết phần rủi của ta trong đủ các môn cờ bạc và cũng bảo ta phải biết phần rủi tính theo một cách khoa học về hàng chục ngành hoạt động khác nhau nữa. Chúng tôi nợ tiệm tạp hóa 50 Mỹ kim và phải nuôi năm đứa con. Có nỗi gì lo lắng thì người cầu Chúa.

    ÔnNg phải nghiên cứu tỉ mỉ những bản tài liệu dài và phức tạp khả dĩ đủ hiểu để biết đường mà biểu diễn quyết chống hay thuận. Nghe bạn hỏi có đau khổ gì không, thì bà đáp: "Không, không có gì cả". Vừa đây, một người cộng sự với tôi có đến Boston, để Dự một buổi học y khoa kỳ lạ nhất thế giới.

    Nếu gặp một người dắt một con chó đẹp ở ngoài đường, luôn luôn tôi khen con chó đẹp. Hết thảy các bắp thịt mềm ra đến nỗi hàm dưới xệ xuống và miệng hả ra. Một năm nay không lụt, trùng mùa, chúng tôi mua bò về nuôi mập ú.

    Để kết luận, tôi muốn chép lại câu của bác sĩ Alexis Carrel mà bạn đã đọc ở đầu chương: "Những nhà kinh doanh không biết thắng ưu sầu sẽ chết sớm". Như vậy luôn tám tuần lễ. Người giữ ngục vốn quý mến ông, khi đưa cho ông chén thuốc độc, y nói: "Sự thế đã vậy, xin ông rán vui vẻ coi thường nó đi".

    Các đệ tử không thể tắm hai lần trên một khúc sông". Vậy ông đã "thuật nhi bất tác" đúng như lời đức Khổng Tử, mà nhận rằng trong sách của mình không có chi mới hết. Hơn nữa tôi chẳng bao giờ rảnh để đối đáp với ai, và cũng chẳng ai bắt tôi phải để tâm thù".

    Gilbert thấy đắt tiền quá, nổi xung lên. Lo lắng là quay cuồng một cách điên khùng và vô ích. Nhưng tôi không trốn đâu được hết.

    Bất kỳ người nào cũng có thể thành công trong nhiều nghề được. Chúng tôi phải ăn món rẻ tiền trong những hàng cơm bình dân. Bệnh anh bắt buộc anh phải bỏ địa vị cao sang và đầy hứa hẹn cho tương lai.

    Mà cái rủi ấy chỉ là một phần mười ngàn. Cho nên tôi quyết định kiếm việc mà làm để khỏi ngồi không. Ông viết: "Khi mê man vào công việc cần phải làm, ta thấy yên ổn dễ chịu, bình tĩnh hoàn toàn trong tâm khảm và khoan khoái dịu được thần kinh".

    Chính nhờ lối đó, ông đã làm cho một công việc ông vừa sợ vừa ghét hoá ra một việc thú và rất có lợi. Lời khuyên đó không phải riêng của bác sĩ Richard C. Tốt hơn mình nên học thêm tiếng này rồi tìm chỗ khác vậy.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap