Giữa đầm lầy thông tin.Lúc đó, tôi trống rỗng.Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại.Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại.Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến.Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình.Họ biểu trưng cho chính họ.Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất.Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa.Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy.