Nói một cách khác: Những gì xảy ra, hay không xảy ra, không còn quan trọng đối với bạn.Vì chúng chưa hề tự tách mình ra khỏi cơ cấu tổng thể của vũ trụ bằng cách tuyên bố một sự hiện hữu có tính cách biệt: “Tôi” và phần còn lại của vũ trụ, không dính gì với tôi.Hoàn cảnh của bạn hiện giờ đang như thế.Bạn thử hỏi “Có cái gì trong cuộc đời này trường cửu, không bị chi phối bởi luật sinh diệt?”.Hay nói một cách khác, bạn không còn muốn đòi hỏi hoàn cảnh, người khác, nơi chống hay biến cố gì để giúp bạn thoả mãn hay vui sướng.Đó là Tâm dang nhìn vào cái vật mà chính Tâm đã sáng tạo ra.Sự thông thái mênh mông này từ đò có thể biểu hiện qua chính bạn va giúp bạn cả bên trong lẫn bên ngoài.Mà chỉ là sự biến hình của những sinh thể sống.Do đó, trong bạn luôn có sự phân chia một cách rạch ròi: “Tôi” và “thế giới”, “chúng ta” và “chúng nó”.Đối với tự ngã, cái Tôi là tích cực hay tiêu cực là chuyện không thành vấn đề.
