Tôi vui vẻ và thẳng thắn nhận ngay như vậy. Nếu bạn nghĩ như vậy, tôi không dám cãi. "Nhận được thư của tôi, ông ta lại nhà tôi liền, theo sau có người thư ký.
Thiên hạ sẽ ngủ gục mất. Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích. Rồi mỗi cử tri đó đều ngạc nhiên nhận được của ông một bức thư đề: "Bạn Bill thân mến".
Cảnh nghèo khổ ám ảnh ông ngày đêm, làm ông lo sợ lắm và nhất quyết kiếm sao cho có đủ tiền để bà cụ khỏi cảnh vất vả không kể chết đó. Ông giàu có nhờ giọng êm ái, ôn tồn, thân mật của ông. Và những chương trình phát thanh của chúng tôi từ hồi đó tới nay đã cho chúng tôi một địa vị cao hơn những hãng khác.
Hơn nữa, trước công chúng, ông còn tuyên bố cho mọi người biết chính Tổng thống đã có sáng kiến mới mẻ ấy. Ông làm cách nào? Ông tìm trong quan điểm của hai người, tất cả những chỗ mà ông cho là công bằng, ông đem phô bày ra và ca tụng, không cho ai là trái hết, dù cuộc tranh biện kết cục ra sao cũng vậy. Lúc đó xin bạn nhớ tới cuốn này, hoặc nếu có thì giờ thì mở nó ra coi, đọc lại những đoạn đã đánh dấu.
Nhưng, này anh, chúng ta là khách trong một cuộc hội họp vui vẻ, tại sao muốn chứng minh rằng ông ấy lầm? Có phải làm như vậy mà người ta có thiện cảm với mình đâu? Sao không để ông ta giữ thể diện một chút? Ông ta không hỏi ý kiến của anh mà. Xét kỹ, ta có nhiều hy vọng xây hạnh phúc trong gia đình không? Paul Popenoe cho rằng: "Ta có nhiều hy vọng thành công trong một hôn nhân hơn là trong một kinh dinh khác". Một ông tòa ở tòa án Chicago đã xử bốn vạn vụ ly dị và hòa giải được 2000 vụ, tuyên bố: "Nguyên nhân những vụ ly dị phần nhiều là những chuyện lặt vặt.
Nhưng trong Thánh kinh đã nói: "Câu trả lời nhã nhặn của anh đã làm nguôi hết những sự giận dữ". Mười lần thì có tới chín lần những đối thủ, sau cuộc tranh biện, vẫn tin chắc rằng mình có lý. Đừng nói suông: Phải, việc đó nên làm, rồi để đó.
Roosevelt tức khí, chịu tranh đấu. Hồi nhỏ tôi cũng như các em, cũng thích đốt lửa trong rừng lắm. Một người học trò của tôi Albert B.
Nhưng ông phải cương quyết; luôn luôn dụng tâm mãnh tiến và đem đại thắng về cho chúng tôi". Khi khách khứa tới thì trên bàn trưng đầy bông hồng rực rỡ. Mà hồi ấy tôi cần có bài học đó vô cùng.
Một đứa con nít ban sơ học cũng không bao giờ lầm lẫn như vậy. Trong những lớp học của tôi, đã được nghe vài y sĩ công nhận lời đó. Trong những cuộc tình duyên bất hạnh đó, có bao nhiêu cuộc rẽ thúy chia loan, vì những bi kịch hẳn hòi? Tôi cam đoan là ít lắm.
Tức thì có thư hồi âm liền, trong đó hai cháu cám ơn "Chú Andrew thân mến" và. "Trong khi tôi nói, ông S. Lần này hai bên đều hài lòng vì tôi đã biết trọng quan điểm của chúng.