Pinkyxx

Em gái tuổi teen dáng đẹp hàng ngon

  • #1
  • #2
  • #3
  • Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ.

    Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được.

    Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu.

    Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.

    - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.

    000 đồng, bớt 1000 còn 34. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Chúng tôi mò mãi không thấy.

    Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa.

    Giờ ta muốn nghỉ một lúc. Cái đó làm bạn tỉnh ra. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện.

    Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó.

    Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Rung động và cộng hưởng rung động mới là giá trị có ích, có ý nghĩa cao cấp nhất của đời sống. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap