A và bỗng nhiên có một ý nghĩa mới đối với tôi. Cô ấy là người đầu tiên đến đây. Vị giáo sư vuốt chòm râu của mình, nhìn chằm chằm vào bạn, và hỏi lại câu hỏi trên bằng ánh mắt.
Tôi tò mò về cách cô ấy cảm nhận những chủ đề khác nhau này, nhưng tôi không muốn hỏi vì sợ làm cho cô ấy khó chịu. Chào Ric, thực sự đã có một thời gian tốt đẹp ở bữa tiệc của bạn tối qua tại câu lạc bộ và gặp nhiều người thú vị. Hỡi các đấng mày râu, các bạn có thể sử dụng phương sách này với người bạn gái mà các bạn muốn tiến xa hơn tình bạn.
Nếu anh ta có, anh ta cũng sẽ không bao giờ thừa nhận nó. Hỡi các quý bà, hãy theo dõi khuôn mặt các ông chồng trong khi anh ta đang lái xe tới bữa tiệc tại nhà họ hàng thân thuộc. Lúc này, những khách hàng cảm thấy kinh hãi, nghĩ rằng Le Posh đã ưu đãi bữa tiệc của bạn đến nỗi coi bạn như người nhà.
Chỉ có Chúa mới ngồi ở khu vực giữa sân. Giả sử bạn lẻn vào văn phòng với nụ cười giống như một quả chuối to đang gang mồm bạn từ tai này đến tai kia và nói, CẢM ƠN ĐÃ DÀNH THỜI GIAN CHO CHÚNG TÔI, THƯA KHÁCH HÀNG ĐẦY TIỀM NĂNG! Cô ấy sẽ nghĩ gì nhỉ? Phần lớn mọi người bắt đầu thư điện tử bằng tên của người nhận: Xin chào Heather, này, Javier, Aiden, và tương tự.
Trong nhiều tình huống, mọi người coi trọng những phản ứng chậm nhưng thận trọng hơn là những câu trả lời nhanh. Ai cũng thích tước vị. Đây là một mẹo khôn ngoan mà hầu hết mọi người sẽ không chú ý.
Tính tò mò xấu xa của tôi đã thúc tôi tiến hành nghiên cứu riêng. Khi bạn sử dụng cụm từ này (và những cụm từ khác tương tự như trong giờ nghỉ của tôi), người nghe sẽ tưởng tượng là một ai đó trên bạn lập ra kế hoạch cho bạn. Lúc đó, tôi đã không liên kết hai câu trả lời của cô ấy.
Nhưng hiện giờ bác sỹ đang có bệnh nhân, và tôi biết bác sỹ sẽ nói cho bà biết bệnh gì. Tôi đã định rõ những người có phán đoán cảm xúc là tự nhận thức được về mình, môi trường xung quanh mình, tình huống hiện tại và những người khác. Đây là kỹ năng để mở đầu cuộc trò chuyện thú vị-ít nhất thú vị với người khác.
Bạn muốn âm thanh tạm biệt đầy nhiệt tình, chứ không phải là một sự cúp máy lạnh nhạt, và ấn tượng cuối cùng với anh ấy. Văn hóa công ty của họ là ăn mặc lịch sự nên đương nhiên tôi phải chọn một bộ cánh phù hợp. Nó trái ngược với hình ảnh yếu ớt và tạo cho bạn dáng vẻ uy thế hơn.
Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên là tôi không bao giờ nhìn thấy một đại biểu nào đi lại khoảng mười phút trước cuộc hội thảo và đứng cạnh bức tường để nhìn chỗ những người khác đang ngồi trước khi chọn một chiếc ghế cho mình. Cô ấy không muốn nghe những lời thú nhận về vụ bê bối của Tiffany. Gordon trông đẹp trai, nói chuyện có duyên, khá thành đạt, và tôi cho là thông minh.
Rồi trở lại giọng bình thường. Đừng bao giờ quên Quy tắc hoang tưởng. Tôi gọi điện cho mỗi cặp khi tôi cho là việc di chuyển điện thoại di động chỗ này chỗ khác giống như chiếc micro khi họ không có nhà.