Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống.Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản.Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương).Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt.Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động.Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động.Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc.Ê này tôi, cười ít thôi chứ.
