Hiểu rằng tạo ra may mắn chính là chuẩn bị điều kiện lý tưởng cho những cơ hội khi nó đến. Điều quan trọng nhất mà tôi đã có được không phải là sở hữu cây may mắn này, mà chính là bài học tôi đã nghiệm ra trong hành trình tìm Cây Bốn Lá thần kỳ. Nếu Người không quá mệt thì con xin hỏi Người đôi điều ạ.
Không chỉ có thế, sai lầm của ngươi là không đi tìm biện pháp mà luôn đi tìm lý do biện hộ, củng cố cho sự mất niềm tin của mình. Trong tích tắc, những hạt giống đó nảy mầm rất nhanh thành các Cây Bốn Lá thần kỳ. Vì thế Sid cố làm cho ông ta nguôi giận:
Năm phút nữa lại trôi qua. Sid nằm đó ngắm nhìn mảnh đất nhỏ mình vừa mới vun xới. Nott bắt đầu cảm thấy căm ghét sự may mắn.
Quả đúng là mọi việc đã xảy ra như thế. Chàng chỉ có thể mang đủ đất để phủ lên một vài mét đất nhỏ. Nó giúp thắp lên một hy vọng mới trong chàng.
Chỉ mấy mét đất trong cái khu rừng rộng lớn này thì cũng giống như một cơ hội trong hàng tỉ cơ hội khác. Giờ chỉ còn là vấn đề chàng đã chon đúng địa điểm hay không, nhưng chàng cũng không còn mấy lo lắng về điều đó nữa. Sid - hiệp sĩ áo trắng, vẫn giữ im lặng cho đến khi Merlin quay sang nhìn chàng, cố đoán xem chàng đang nghĩ gì.
- Quả tình ta rất mệt. Chính vì vậy mà ta gọi nó là sự may mắn tốt lành, là điều mà ai trong chúng ta cũng đều mong ước. Tại sao? Chàng cũng không biết nữa.
Tiếng thì thầm nổi lên khắp nơi. Liệu đó có phải là mảnh đất mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc lên không? Nếu thực tế một chút thì ta cũng có thể nhận ra điều này là không thể. Thế là các hiệp sĩ im lặng rời khỏi khu vườn hoàng gia.
- Nếu vậy thì anh còn ở đây làm gì? Sao anh không trở về lâu đài của mình đi? Đó là một cửa hàng sản xuất túi da. Họ xứng đáng cần nó hơn tôi.
Bà có thể nói chuyện với ta không? Và có lúc tôi đã phải nhận thức ăn thừa từ những người hàng xóm tốt bụng. Đột nhiên, từ đâu đến một ông già dáng vẻ mệt mỏi ngồi xuống bên cạnh Max.
Hành trình tới được khu rừng Mê Hoặc quả là một chặng đường rất dài và mệt mỏi. Tôi biết ơn ông thật nhiều. Giờ thì tôi phải kiếm cái gì ăn đây.