Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra.Và có một cái đầu luẩn quẩn.Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình?Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động.Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái.Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.