Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn.
Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn.
Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta.
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu.
Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích.
Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Hoặc sẽ bắt mình quên.
Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Có ai mất xe lại thế không.
Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Tôi chẳng biết nghĩ đến ai… Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.
Rồi lao đầu vào sáng tác. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa.