Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ. Nhưng lại thấy buồn nôn.
Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt. Càng kéo nó càng lùi lại. Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém.
Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có.
Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30.
Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể. Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta. Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi.
Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Một pho tượng im lìm. Dù em có chống chế: Em nghĩ là anh sẽ nói vậy.
Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình. Và thế là đời sống lãng phí. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn.
Mà lại nghĩ về con người. Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.
Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy.