Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày.
Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào. Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả. Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn.
Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Có ai mất xe lại thế không. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi.
Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Xé chừng chục trang thì bác tôi lên.
Nghĩ có vẻ khúc chiết. Bạn muốn về nhà viết quá. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói.
Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Tôi là một đứa trẻ ngoan mà. Vì hình như anh làm gì có trên đời.
Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Tôi biết ông rất yêu vợ. Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh.
Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ. Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách. Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu.
Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc. Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau.
Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa.