Như một người không may bộc bạch: “cứ như lúc nào có điều gì dễ chịu xảy ra với tôi lại có kẻ xô tới, dẫm bàn chân xấu xí của hắn lên tôi và hét “hừ, nó vui quá nhiều rồi đấy, và thế là, tình huống thay đổi. nói một cách khác, 64% - tức gần hai phần ba – số người được hỏi dứt khoát khẳng định mình là may mắn hoặc không may. Như vậy là không công bằng”.
Tôi biết mình thậm chí còn may mắn hơn trong tương lai. lần đầu tiên, tôi ngồi bình tâm và suy nghĩ thật cẩn thận về những gì trực giác mách bảo mình. Một bên cho rằng tương lai mình u tối và mình chẳng thể làm gì được.
Một lần cô thu xếp hẹn hò một người đàn ông không biết mătự, nhưng anh ta bị tai nạn xe mô tô trên đường đến cuộc hẹn và bị gãy cả hai chân. , mỗi người trúng 58 bảng Anh. Mặc dù người may mắn thấy việc nói chuyện với mình không biết là dễ dàng, nhưng hầu hết người cho thế là khó khăn.
Tóm lại, người may mắn làm giảm tác động cảm xúc của vận xui mình gặp bằng cách tưởng tượng tình huống có thể thậm chí xấu hơn, và bằng cách so sanh với những người phải chịu xui rủi hơn mình. Tôi không biết tại sao, nhưng đúng là có cái gì đó – tựa như cảm giác bất an – đã ngăn tôi lại”. Nhiều người may mắn khác mô tả họ đã sử dụng trực giác để giúp họ thành công trong sự nghiệp.
Khi gặp buồn hay xúi quẩy, nhiều người may mắn nói rằng sẽ thật ích lợi khi bỏ ra chừng 30 phút để trút bỏ những cảm xúc tiêu cực. nguyên tắc thứ hai cho thấy những quyết định thành công của người may mắn chủ yếu nhờ họ lắng nghe trực giác và tin tưởng và linh cảm may mắn của mình. bây giờ, hãy tưởng tượng bạn vừa rời phòng và tôi đã đút lá bài mà bạn nhớ vào túi.
Tôi không biết tại sao, nhưng đúng là có cái gì đó – tựa như cảm giác bất an – đã ngăn tôi lại”. anh ta trở nên ích kỷ, xấc xược, và ngạo mạn. hãy lập danh sách đó càng dài càng tốt.
hãy để cho vai bạn thoải mái thả lỏng. Kết quả được thể hiện ở biểu đồ dưới đây. hai năm qua tôi đề xuất với bệnh viện về việc lập một dưỡng đường cho trẻ em thiểu năng học tập.
không sao! Nhưng một khi đã quyết định danh sách chung cuộc, thì hãy thảy xí ngầu và thực hiện điều được chọn. Thế nhưng cũng chính những quy trình tương tự lại có thể dẫn đến những linh cảm chính xác. những nếu lúc đó tôi nghĩ: “mình muốn một chiếc Mercedes dùng rồi, có tổng số dặm đi được nhiêu đó, thì chắc hẳn tôi đã không tìm được một chiếc xe tuyệt vời bằng cách theo dõi trên bảng thông tin – tuy không phải là một chiếc Mercedes nhưng nó rất hợp với tôi.
Chiều hướng thứ hai tôi nghiên cứu là chu toàn. Những người bị ép phải cau có thì nhớ về chuyện của Woody Allen ít, mà nhớ thông tin trong bài xã luận nhiều hơn. Vì vậy một khi nhận ra cộng đồng mình là ai – những người thật sự nâng đỡ tôi, nơi tôi cảm thấy như ở nhà – thì tôi rất chú ý nuôi dưỡng cộng đồng đó và cố nghĩ cách giữ liên lạc với họ”.
Tôi không biết tại sao, nhưng đúng là có cái gì đó – tựa như cảm giác bất an – đã ngăn tôi lại”. Nhưng tất cả những người may mắn đều đồng ý rằng điều hết sức quan trọng là đừng ray rứt mãi vận rủi của mìn. mỗi người cần phải chứng tỏ mình”.