Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn. Ta đâu ham hố thắng thua. Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút.
Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.
Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó. Mấy con hổ cũng thế. Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ.
Hy vọng có thể hâm nóng lại. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. Không gì tự nhiên sinh ra.
Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn.
Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.
Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ. Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta.
Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết. Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học.
Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn.
Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Tôi cũng không phản đối đâu. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá.