Khán phòng War Memorial, Fort Lauderdale. Ở buổi tiệc bạn không nên cho phép mình trầm mặc hay quá ư nghiêm nghị. À! Anh không nên lấy tên là Larry Zeiger nữa.
Hãy tưởng tượng người ta sẽ cảm thấy như thế nào nếu bỗng nhiên bạn ngừng nói vì lúng túng với những bức vẽ minh họa? Khi bạn thao thao bất tuyệt với một tấm bản đồ treo ngược thì hậu quả còn tệ hại hơn! Một phong cách pha trộn và xoay theo tất cả những cung bậc tình cảm. Việc cô gái gọi điện cho chàng trai thì quá bình thường.
Joe đi cùng với Bill. Hỏi về các vấn đề mà họ hoàn toàn có thể trả lời được. Đừng bao giờ ngắt lời người khác chỉ vì nóng lòng muốn kể một câu chuyện vui nào đó của bạn.
Nếu không cẩn thận khi dùng chính xác từ thì bạn sẽ gặp bất lợi lớn. Điều quan trọng là bạn đừng quá bận tâm về việc rút lui. Hãy hoàn thiện chính bạn trước khi bắt cấp dưới của mình phải hoàn thiện!
Ba đứa chúng tôi Herb Cohen, Brazie Abbate, và tôi có một cậu bạn cùng lớp tên cúng cơm là Gilbert Mermelstein, nhưng chúng tôi quen gọi là Gilbert bằng cái tên thân mật là Moppo hơn. Bob Hope cũng khiến tôi thất vọng với lý do tương tự. Giây phút của tình người! Danny đã tạo ra khoảnh khắc thiêng liêng ấy không phải từ sự cởi mở, hay từ những lời nói hay ho thú vị mà từ một tấm lòng biết chia sẻ và đồng cảm.
Anh chàng giậm chân thình thịch, cụp tay lên miệng làm loa rồi hét toáng lên: Moppo! Moppo! Về nhà ngay! Cậu… đang chết!. Một người New York có cái nhún vai bình tĩnh trước nhiều mối nguy hiểm trong cuộc sống. Và Frank đã làm như vậy thật.
Và phải luôn tự tin bình tĩnh nữa. Điều quan trọng là phải tìm tòi và phát huy một phong cách nói cho riêng mình. Tôi kéo cái micro sát vào miệng và nói những tiếng đầu tiên trong nghề phát thanh của mình:
Tôi đã học hỏi điều này từ Sinatra. Nếu không đủ chỗ ngồi thì linh động tổ chức tiệc đứng (buffet). May mà Bishop không bị ung thư thật, nếu không thì vô tình chàng trai kia đã phạm phải một sai lầm đến tàn nhẫn.
Lần nào tôi cũng hát theo phong cách ballad trữ tình. Thậm chí bạn đã ngập ngừng à, thì, ờ… bao nhiêu lần rồi. Ngày nay đó chính là điều quan trọng nhất: An toàn.
Giờ đây ta cũng phải biết rằng nó đã kết thúc. Câu chuyện ấy giờ đây đã trở thành kỷ niệm. Nhưng thậm chí ngay sau khi đặt câu hỏi với những người phỏng vấn, bạn lại càng phải lắng nghe nhiều hơn nữa.