Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Xã hội loài người thì phải như thế.
Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy.
Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó.
Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt.
Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời. Tôi chốt trong, không thưa.
Sợ không trả được? Không phải. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa.
Một số người trong số họ cũng biết. Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau. Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến.
Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Tiếng máy của mình đã tắt.
Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Con mèo nằm trên nóc tivi.
Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế.