Pinkyxx

Người tình tôi bị đồng nghiệp phang cả đêm trong chuyến công tác

  • #1
  • #2
  • #3
  • Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Có người quay lưng lại ngắm hoa.

    Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến.

    Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc.

    Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào.

    Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc.

    Và ta bị ức chế liên tục. Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.

    Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Hình như mắt tôi rơm rớm.

    Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.

    Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn. Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng.

    Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap