Pinkyxx

Trường học dâm đãng đụ nhau cực sướng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tháng 10-1993, Bob Woolf, người bạn và đồng sự thân thiết nhất của tôi đã vĩnh viễn ra đi một cách đột ngột. Cho dù không sống một mình bạn cũng có thể luyện nói theo cách này. Song xét về yếu tố thứ ba thì ông quả là một người nổi bật.

    Ngay lúc đó thì chàng trai MC thứ nhất đuổi kịp tôi và đập cửa xe rầm rầm. Và dùng hay không dùng là quyền của bạn. Giờ đây người ta có lời khuyến cáo rằng nên thận trọng với lời khen của bạn.

    Nhưng cuộc sống không phải bao giờ cũng mỉm cười. Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng đẹp trời ngày 1/5/1957 tại đài phát thanh WAHR. Trong một cuộc trò chuyện hẳn bạn sẽ nói một điều gì đó về bản thân của mình.

    Song xét về yếu tố thứ ba thì ông quả là một người nổi bật. Thích nhất là được nắm tay cha tung tăng xuống đại lộ Howard, rồi đến công viên Saratoga. Bạn nói có nhanh quá không, hoặc có tẻ nhạt không, phong cách nói riêng của bạn như thế nào… Khách quan hơn cả là hãy nhờ người thân góp ý.

    Câu hỏi mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn sởn tóc gáy và lạnh xương sống: Nên nhớ con người thường có cái tính trời phú là luôn thích nói về những vấn đề của mình hơn là của người khác! Một cái răng sâu của bạn thì dĩ nhiên làm bạn đau đớn, nhức nhối hơn nhiều so với một nạn đói kém bên xứ người. Anh ta nhào đến cái micro: Thưa quý vị, trước khi quý vị ra về… Xin một tràng vỗ tay cho… anh bạn tốt của tôi: Larry King!

    Ở Hope, nỗi ám ảnh không là một chủ đề cụ thể mà là phong cách cụ thể - trả lời mọi câu hỏi hết sức gượng gạo. Bob chẳng bao giờ cố gây cười một cách không tự nhiên. Và thế là Jack chạy như bay đến từng góc phố, gõ cửa hết nhà này đến nhà khác để chào mời.

    Sau bao nhiêu năm đi làm, tôi đã tự nghiệm ra điều này: Nếu bạn làm việc hoàn hảo thì cứ yên tâm, không phải bận tâm nên nói chuyện với ông chủ như thế nào. Hai ngàn con người trong khán phòng đã phải chịu đựng một bài nói dở và nhàm chán. Bên cạnh việc tích cực và hăng say luyện nói, ta cần xem trọng hai yếu tố sau: Quan tâm chân thành đến người đối diện và sự cởi mở về bản thân.

    Và đây là những khách mời khác cũng rất tuyệt vời trong chương trình của tôi: Lúc mà thầy Cohen đang đọc bài diễn văn tưởng nhớ cậu học sinh Moppo quá cố. Khi xem những cuộc phỏng vấn của Barbara Walters tôi thường thấy thất vọng.

    Edward Bennett Williams có phong cách nói mềm mỏng, nhỏ nhẹ và từ tốn. Hãy thử đặt mình là thành viên trong gia quyến, lúc ấy bạn muốn nghe những gì? Những điều càng đơn giản, càng thành thật càng tốt. Hãy nhớ rằng người ta đến đó để nghe bạn nói, không phải để nghe bạn đọc.

    Tính tò mò muốn biết về mọi thứ kết hợp với thói quen lắng nghe đã dần tạo nên một Andrew có sức cuốn hút người khác. Việc phát biểu ở lễ tang của Bob đối với tôi không chút dễ dàng. Trong xã hội có vô vàn những tình huống giao tiếp.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap