Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.Tôi chốt trong, không thưa.Muối thì về biển còn nước thì lên mây.Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng.Người ta đã bị vô số những cái mũ luật pháp, nguyên tắc, tư tưởng… chụp lên đầu.Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua.Chúng tôi đi thay quần áo.Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm.