Ta thấy đã đủ ớn rồi. Có thể leo lên băng ghế cao hơn để nằm nhưng nóng hơn. Họ nào có tội tình gì.
Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Sao lại xé sách hở con.
Và bạn liên tưởng tới Zidane. Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Suy ra bạn sai và bảo thủ.
Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện.
Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý.
Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy. Cá với bác gái xem đội nào thắng.
Không ngủ cũng phải nằm. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần.
lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn… Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí.
Thế giới trong óc thật hỗn tạp. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.
Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim.