Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa.
Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ. Đến lượt máy treo ngược người. Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau.
Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người.
Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu. Cháu thấy bác tội lắm.
Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn. Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ.
Trẻ con hay người lớn. Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Nhắc anh đi ngủ đúng giờ.
Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét.
Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Không, cháu không phản đối, con không phản đối.
Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết. Sai là vô trách nhiệm. Cảm giác như không thể lành lại được.
Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện. Mẹ hỏi: Con mệt à? Con không học được à? Pho tượng tôi vẫn hóa đá.