Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Tôi là một đứa trẻ ngoan mà.
Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.
Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực.
chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Bịt tai lại, im lặng, là xong. Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống.
Tôi xịt xịt xịt lên đầu. Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói. Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí.
Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.
Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.
Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục. Xin lỗi em, xin lỗi các con.
Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Chả là hôm qua có chuyện. Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có.
Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Mà đời người thì có mấy đâu.