Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn. Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.
Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản. Mất thương hiệu hơi bị phiền. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn?
Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế. Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy.
Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Người bảo đời là bể khổ.
Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể.
Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn.
Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc.
Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Nên bạn bỏ qua như không. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.
(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn.
Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối.