Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật. Tôi thôi xúc động rồi. Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế.
Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở.
Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn. Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi.
Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu.
Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Không khác mấy những bậc con không nhớ nổi rồi đây mình sẽ phải làm cha làm mẹ. Cũng như tự tìm thấy động lực trong lúc động lực chưa tìm đến với mình.
Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa.
Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang.
Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Bạn không muốn cãi lại. Tôi chả thấy thú vị gì cả.
Bây giờ đến tiết mục bể sục. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống.
Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì.