xin ông có lòng tốt.Như vậy mới có danh và có quyền được.Đã bốn năm rồi, ông ta kiếm cách bán bánh cho một khách sạn nọ ở Nữu Ước.Bức thư đó làm cho tôi thấy tôi quan trọng.Vô phòng giấy của ông, tôi thấy ông đương bận kêu điện thoại.Cho nên bà chỉ nhận lời với một điều kiện là cho bà đợi một năm để có đủ thì giờ xét tính tình ông.Để khuyên tôi một lần nữa hỏi "Nghiệp đoàn kiến trúc sư" và cậy tôi làm đại lý bảo hiểm cho ông.Các em nấu món gì đó?.Tiểu thuyết gia đí gởi trả lại một bức thư và thêm vào: "Chỉ có sự ngu xuẩn của ông mới ví được với sự thô lỗ của ông thôi".Bằng một giọng cảm động, bà ôn lại những kỷ niệm êm đềm hồi xưa: