Ông quyết thực hành ngay những lý thuyết đã học được và kiếm chung quanh ông xem có cái gì có thể chân thành khen được không. Hồi ông Théodore Roosevelt còn làm Tổng thống, ông thú rằng trong trăm lần, ông chỉ chắc xét đoán đúng được bảy mươi lăm lần là nhiều; khả năng của ông không thể hơn được nữa. Câu phương ngôn này của họ phải được dán trong nón chúng ta đội: "Người nào không biết mỉm cười, đừng nên mở tiệm".
Loài vật không có dục vọng ấy. Xin các bạn đọc - và nhớ thi hành, vì đọc suông không có kết quả - những lời khuyên chí lý sau này của giáo sư Elbert Hubbard: Nếu bạn muốn được lòng người đó, hãy khéo léo tỏ cho họ thấy rằng ta thành thật nhận sự quan trọng của họ trong địa vị của họ.
Chính lời khen đó đã mở đầu cho quãng đường rực rỡ của chàng. Hãng ông Amsel đang điều đình để mua một chi điếm mới ở làng Queens, tại Long Island. là người được giao trách nhiệm đảm đương công việc đó bị những nhà thay mặt đủ các hiệu máy lại quấy rầy.
Ông Adamson hỏi ông về những nỗi khó khăn buổi đầu và ông cảm động, kể lể về cảnh nghèo khổ của ông hồi nhỏ: Bà mẹ góa, nấu cơm cho khách trọ, còn ông thì làm thầy ký, sao khế ước cho một sở bảo hiểm để kiếm mỗi ngày 5 cắc. áp dụng những quy tắc trong đó và bạn sẽ thấy những kết quả phi thường. Nên có thiện cảm với họ, giúp họ nếu có thể được.
Cho nên, ta càng làm cho một người nói nhiều tiếng "có" bao nhiêu thì người đó càng dễ thuận ý theo đề nghị của ta bấy nhiêu". Có phải để nói: "Xin ông đừng cho in tấm hình đó nữa, tôi không thích nó" không"?. Để cho họ tin rằng, chính họ phát khởi ra ý kiến mà bạn đã dẫn khởi ra cho họ.
Các ông ấy nói có lẽ đúng. Vậy ta phải hết sức trổ tài cho họ vừa lòng". Nhưng, cháu thử nghĩ giá làm như vầy, có phải khôn hơn không?.
Tranh biện không phá tan được sự hiểu lầm. Bernard Shaw nói rằng họ không, không đủ, phải thực hành nữa. Chính tôi cũng đã học chút ít về thuế má, quốc khố.
Ông Lawes chỉ muốn một nơi nào chắc chắn. Ngài nói: "Chúng ta ở ngay bờ một vực thẳm. Sau khi theo học lớp giảng của chúng tôi, ông Duvernoy thay đổi chiến lược.
Cùng lắm thì có thể quên được hai năm trên, còn hai ngày tháng dưới thì không bao giờ, không bao giờ được quên. Khi ra về, bà khách quý nhất của tôi hỏi: "Bà có thuật gì mà người hầu tận tâm và khéo léo như vậy?". Bà làm việc cực khổ, nhịn ăn, nhịn mặc, đi chân không, để dành tiền cho con học âm nhạc.
Đàn bà trong ngày sinh nhật và những ngày kỷ niệm vui tươi của họ lắm. Thiệt ra bài đó có giá trị, nhưng dùng không đúng trường hợp, sẽ làm cho người ta la ó, phản đối, chế giễu, nhưng ông Mc. Vậy bạn có lý hay vô lý rốt cuộc cũng vậy!