Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay.Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước.Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang.Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không.Giữa hiện thực và huyền ảo.Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt.Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi.Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có.
