Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất. Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng.
Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.
Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương.
Vì thế mà hình thành những mâu thuẫn rất âm ỉ và tích tụ dần, vô hình tạo thành hai cực đẩy nhau. Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.
Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ.
Nên bạn bỏ qua như không. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn.
Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn. Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận.
Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm. Rồi lại đây ngủ bên em. Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương.
Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin. Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng.
Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Đừng sa sầm mặt như thế.