Thành lầu Thiên An Môn mỗi năm quét vôi một lần, xem ra không quan hệ gì người khác, thế nhưng lại khiến cho một người khôn ngoan chú ý đến.Nhưng hư nghĩ tương đối dễ hơn do người chủ đạo làm chủ, hư đến mức độ nào, nghĩ ra hình thức nào đều do bản thân anh quyết định (Hư là cái không có, nghĩ là bịa cái hự ra cái thật).Nhưng hoàn toàn khác với cãi nhau.Hôm nay tôi phảng phất giống anh nông dân hủ lậu kiến thức nông cạn nọ đến Cục phát minh sáng chế mà chưa từng thấy chiếc ô.Hai vị đại thần cảm tạ Cảnh Công.Đó là cái gọi là "một cái nồi đang cần vá, một người biết vá nồ”.Tôi rất tự tư nên tôi chấp nhận lời nói dối này hoặc là vì tôi không thể không có Tử Kiến chăng? Kết hôn được hai năm tôi mang thai, tôi cảm động quá ngất đi.Mấy ngày sau nữa, anh chủ động tìm gặp đối phương nói rằng: "Thật không phải với anh, việc anh nhờ không hoàn thành được.Có một chú bé không tránh kịp bị đánh vào thái dương, chẳng bao lâu sau thì chết.Thực tế chỉ cần hóa giải đúng phép thì không có mắc mớ nào không giải tỏa được.