Pinkyxx

Phịch em đồng nghiệp lồn cực đẹp ở văn phòng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu. Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều.

    Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Nhưng nước mắt không nghe tôi.

    Lần sau không thế nữa nhé. Tôi là một đứa trẻ ngoan mà. Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng.

    Không được đâu cậu ơi. Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết.

    Mẹ hỏi: Con mệt à? Con không học được à? Pho tượng tôi vẫn hóa đá. Một người theo ngành sư phạm sẽ không còn ấp ủ ước mơ ươm mầm trẻ thơ. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại.

    Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa. Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.

    Đến lượt máy treo ngược người. lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn… Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.

    Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân. Coi như không có chuyện gì xảy ra. Tình yêu bao giờ cũng mới.

    Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở.

    Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap