Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác.
Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.
Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ.
Mất cái giấc mơ đấy. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.
Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá. Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó.
Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh.
Cậu em hướng dẫn tận tình. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ.
Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Làm thế nào để ngừng viết. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.
Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Lúc đó, tôi trống rỗng. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.