Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi.Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh.Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống.Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi.Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ.Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn.Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người…Đến lượt máy treo ngược người.