S au đó, tôi chuyển đến S an Diego đầy nắng. Cuốn sách này không phải chủ yếu nói về việc học, mà là nói về việc không được học! Quan trọng nhất là việc bạn nhận ra cách bạn suy nghĩ và hành động bấy nay đã đưa bạn đến tình trạng của bạn ngày hôm nay. Người nghèo giao du với những người thất bại và tiêu cực.
Vâng, điều đó chỉ đúng nếu bạn bổ sung năm từ nữa: “nếu họ biết đến nó”. Và nếu bạn không có tiền để học cách trở nên giàu có và thành công, thì bạn đúng là người cần khóa học đó hơn ai hết. Khi đề cập đến vấn đề này, Mark Twain đã nói một câu rất xác đáng: “Tôi đã lo lắng về hàng ngàn vấn đề trong đời mình, nhưng hầu hết những vấn đề ấy không bao giờ xảy ra trong thực tế”.
Một lần nữa, mục đích của tôi là giúp bạn nhận thức về vị trí của mình để qua đó giúp bạn suy nghĩ theo cách của người giàu nhiều hơn, nếu bạn muốn trở nên giàu có. Chỉ cần anh thả tay ra và tin tưởng”. Đó cũng là cách cô chứng tỏ với bản thân và cả thế giới rằng cô không hà tiện.
Bằng cách đó, bạn sẽ xử lý gốc rễ vấn đề thay vì chỉ quan tâm đến hoa trái. Để bắt đầu, tôi muốn nói trước một vài điều. Niềm tin này tuyệt đối như món xúc xích Ý (nếu bạn đã mệt mỏi với từ vớ vẩn), và nếu bạn cứ tiếp tục ăn thì bạn sẽ không chỉ béo phì, mà bạn sẽ vừa bị béo phì, vừa túng quẫn.
Richard Bach, trong cuốn Jonathan Livingston Seagull, khi được hỏi: “Làm sao tôi biết khi nào tôi hoàn tất sứ mệnh của mình?” đã trả lời: “Nếu bạn còn thở được thì bạn vẫn chưa làm xong sứ mệnh đó”. Khi những trở ngại xuất hiện, hãy xử lý chúng, rồi nhanh chóng quay lại tập trung vào tầm nhìn của bạn. Rồi cô tham gia khóa học Tư Duy Triệu Phú và nghe nói về hệ thống quản lý tài chính.
Trong suốt khóa học, bạn sẽ có nhiều cơ hội lãnh đạo nhóm của mình giải quyết 15 bài tập tình huống thử thách khác nhau, đồng thời nhận được những đánh giá và phản hồi từ những thành viên còn lại. Mỗi người có một thứ đặc biệt để đem đến cho thế giới. hận vì đã không kinh doanh bút bi! Bạn còn biết làm gì đây? Bạn đi mà giải thích với người đúng cuối hàng rằng họ hãy đến “muộn một chút”, và trong giấy hẹn của họ sẽ ghi: Thứ ba, lúc 3 giờ 15 phút, bốn thập kỷ sau!
“Tôi ngưỡng mộ những người giàu!” “Tôi chúc phúc cho những người giàu!” Lạ quá, sao lại có thể như thế này được chứ? Bạn vừa tẩy nó đi rồi mà! Lần này bạn lấy một cục tẩy lớn hơn rồi chà xát mạnh hơn và lâu hơn. Có một thực tế là hầu hết mọi người không khai thác hết tiềm năng của mình, nên dễ hiểu rằng vì sao đa số trong
Tôi tham gia vài dự án và cũng kiếm được một tài sản nho nhỏ, nhưng rất nhanh sau đó tôi đã mất sạch. Như thế là bạn không chỉ giúp mọi người, mà chính bạn cũng trở nên giàu có! đó, việc kiếm được nhiều tiền hơn sẽ chỉ làm thay đổi nỗi sợ của chúng ta mà thôi.
Vấn đề là bạn cần chạm đến cái tôi cao hơn và giải phóng/khai phá tiềm năng của bạn để có được thành công và hạnh phúc. Ai mà biết được, có thể đó là một câu hỏi khó tìm lời giải theo kiểu “con gà hay quả trứng có trước”: Bởi quá túng quẫn nên họ căm ghét người giàu, hay do oán giận người giàu nên họ túng quẫn? Theo tôi thì chẳng mấy ai quan tâm điều đó. Vậy thì hãy để câu chuyện của bạn trôi đi và tiền tràn đến.
Trong vòng một năm sau đó, chúng tôi đã mua được năm căn nhà và thu lời ít nhất 18. Vậy mà chỉ trong vài năm, ông đã kiếm lại được số tiền ấy và thậm chí còn nhiều hơn thế. Tại sao? Trước tiên, vì họ sợ.