Pinkyxx

Chồng yêu vay nợ dân xã hội đen vì công ty phá sản, Cô vợ bị bắt bán thân để trả cho chồng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Chẳng hạn, tôi nhớ lần chúng tôi lái xe từ Albuquerque ở New Mexico tới Carlsbad. Rồi thì ông gặp một chuyện rủi, tai hại đến nỗi giết ông được. Tôi lo sợ lắm, viết di chúc rồi nằm đợi chết.

    Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế, nói: "Thượng Đế muốn sao con xin nghe vậy" mà hai hàng lệ ròng ròng trên má. Mặc dầu ngủ rất ít, ông vẫn khoẻ mạnh và đủ sức làm việc nhiều cũng như bất cứ vị luật sư trẻ tuổi nào ở Nữu Ước. Đừng cho vợ con lãnh tột một lần số tiền bảo hiểm sinh mạng của bạn

    Thế mà cho tới khi tôi 14 tuổi, không bao giờ tôi được một đôi giày cao su. Nếu tôi biết cách giải quyết những nỗi lo về tài chính của mỗi người thì tôi đã không viết cuốn này mà đã ngự tại Bạch cung, ngay bên Tổng thống rồi. Chắc bạn ngạc nhiên, sao tôi lại cho chương này vào một cuốn sách nghiên cứu về ưu tư? Không có chi lạ đâu, vì có biết bao nỗi lo lắng, ân hận, oán hờn sinh ra do sự oán ghét công việc phải làm.

    Còn Hellen Keller đui, điếc và câm thì lại ca tụng: "Đời sống sao mà đẹp thế ta!". Nằm trên giường, ông viết trung bình mỗi năm 1. Phương thuốc ấy dường như giản dị quá, nhưng nó trị được tận căn chứng bệnh.

    Mà cái rủi ấy chỉ là một phần mười ngàn. Chính cuốn Cô đơn của ông đã kể rõ 5 tháng sống trong cảnh đêm tối, làm cho ta phát nản phát điên đó. Và khi tôi quay lại thì thường thấy người kia vuốt ve, ngắm nghía nó.

    Bạn thử nghĩ coi: một phần ba những nhà chỉ huy các xí nghiệp đã tự huỷ hoại thân thể vì các chứng đau tim, vị ung và mạch máu căng lên khi chưa đầy 45 tuổi. Bà xin nhà ngân hàng một tập chi phiếu, cho đứa con gái chín tuổi của bà. Cháu không bao giờ quên được cái chân lý đẹp đẽ ấy mà cô đã dạy cháu.

    Mursel dạy môn giáo khoa ở trường Sư phạm Columbia, đã nhận rõ như vậy khi ông nói: "Sự lo buồn giầy vò bạn không phải trong lúc bạn làm việc, mà trong lúc bạn nghỉ ngơi. Bởi vậy ông tự chỉ trích, trong 15 năm kiểm soát lại những khảo cứu, bình phẩm những lý luận và kết luận của ông. Vậy để tôi xin kể lời khuyên của hai người theo thuyết vô thần.

    Không đầy một tháng tôi ngủ mỗi đêm được 8 giờ và bộ thần kinh của tôi trở lại bình thường". Tôi đáp không có việc nào bỏ dở hết. Bài học ấy khó thiệt.

    Như trường hợp của bà Margaret Taylor Yetes chẳng hạn, một người đàn bà nổi danh nhất trong giới Hải Quân Hoa Kỳ. Công việc làm máy điện không chạy. Ở mực sâu chừng 300 thước mà bị tấn công đã là nguy hiểm rồi, nếu lại ở mực không đầy 150 thước thì đành là tận số.

    Thánh kinh đã nói: "Ăn một đĩa rau mà vui vẻ, còn hơn là ăn cả một con bò quay có hương vị của oán thù". Họ sẽ tính vào quỹ nghiên cứu vì đã nói, đây chỉ là một cuộc thí nghiệm". Ông ta bị bệnh thần kinh suy nhược.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap