Bạn không mong bác đọc lắm. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế.
Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được. Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ.
Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ. Thấy mặt mình mát lạnh. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang.
Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).
Thất vọng, tụt giá rồi. Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Lại cái đồng hồ báo thức đây.
Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi.
Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại. Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa. Dùng hay không dùng thì có sao.
Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa.