Cái cuối có phần họ nói đúng. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi.
Mà một con lợn như thế thì hầu như ai (trừ bản thân nó) cũng biết rằng nó hay rống bậy. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn.
Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh. Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn.
Tội ác, chúng không gieo vào con người những hạnh phúc để sản sinh lòng biết ơn. Và lại thấy quyển sách bị xé. Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.
Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Trẻ con hay người lớn.
Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn.
Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn.
Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược.
Nhưng mà chắc là ra được thôi. Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào. Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.
Bảo keo xịt tóc miễn phí. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này.