Nhân đây bạn còn nhớ câu chuyện về người thợ điện và một khách hàng ở phố Primrose chứ? Bạn còn nhớ tên của người sống ở phố Primrose không? Mẹ đã làm món mì nướng lasagna tuyệt vời này, chúng ta có nên ăn không nhỉ? Chúng ta nên ăn một ít. Trong khi mọi người đang nói chuyện, bạn hãy tự nhắc lại tên họ và chắc chắn rằng bạn đã nhớ tên của mọi người.
Sự quan tâm này càng gia tăng nếu mức độ hiểu biết của bạn về nó càng nhiều. Chỉ, chỉ và chỉ… và sự chịu đựng lại tiếp tục. Để nhớ câu được chuyện này có mối liên hệ với điều gì, bạn hãy liên tưởng từ khóa đầu tiên trong câu chuyện đó là (Saint) Bernard với tiêu đề: “Những nghề trong tương lai – Nhân tố con người”.
Tác phẩm chúng ta biểu diễn tối nay sẽ không có khóa SOL”. Như chúng ta biết, danh sách này chủ yếu là những dự định về công việc. Phần còn lại của nó vẫn còn đó, trông thật kinh khủng.
Tại một bữa tiệc cocktail, khi ta đang đi loanh quanh thì bất ngờ một người bạn tốt là bác sĩ Mark Jones túm lấy tay áo ta và nói: “Lại đây một lúc nào, để tôi giới thiệu anh với một người. Khi đến đó, bạn thấy có rất nhiều hoa phủ kín màn hình vi tính của bạn. Lúc đó tôi giải thích với cô giáo là tôi đang trong một thời kỳ nghỉ phép.
Arcadi – bắt nguồn từ tiếng Hi Lạp, Arctos, nghĩa là “Con gấu” 044 sẽ được chuyển thành từ surrey (xe ngựa bốn bánh). Ngọn núi này dường như cách xa mười dặm… Ý nghĩ đầu tiên của chúng ta là “Không thể nào! Chúng ta còn phải đi bộ từ đây đến đó ư? Không thể tưởng tượng nổi!” Tuy nhiên, chúng ta vẫn tiếp tục đi cho đến khi đến được nơi đó.
Lần cuối luyện bài tập này chúng ta sẽ thực hiện nhanh hơn một chút. Tất cả chúng ta đều có một chiếc “chuông ký ức” trong đầu. Mở đầu cuộc chơi bạn sẽ thấy rất dễ dàng, nhưng người cuối cùng mới là người gặp khó khăn nhất.
Bởi vì chúng ta chưa thật sự chú ý. Mục đích của nó là chỉ cho bạn thấy rằng, trí nhớ của bạn về những lĩnh vực trong cuộc sống ít được rèn luyện đến mức độ nào. Ở các chương tiếp theo, chúng ta sẽ đi vào phát triển sự thành thạo này.
Chúng ta không thể tập trung khi vừa phải nghe vừa phải viết. Để sau đó, mỗi lần bạn băn khoăn về việc đã khóa cửa hay chưa thì bạn có thể hoàn toàn cảm thấy thoải mái. Trách nhiệm lập trình thuộc về chúng ta.
Như vậy, các nguyên tắc liên kết các đồ vật với nhau ở chương trước cũng được áp dụng trong chương này. Nếu có ai đó bên cạnh bạn thì tốt nhất bạn nhờ họ đọc nó, còn bạn nhắm mắt và tưởng tượng: Chúng ta có thể nhớ chính xác phòng khách trông như thế nào, chiếc ghế đi-văng đặt ở đâu và chiếc ti vi nằm ở vị trí nào.
Các tối ưu để ghi nhớ trang chúng ta đang đọc là nhìn vào số trang của nó khi chúng ta đặt cuốn sách xuống. Nên, chúng ta có thể làm gì để nhớ thứ mà ta không hứng thú chút nào? Hình ảnh mà bạn nhìn thấy trước mắt là một người đang đứng trên đỉnh của thành Acropolis và sợ độ cao.