Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.
Rao giảng cũng là chơi. Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến. Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình.
Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Rõ ràng phải đi trình báo. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác.
Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới. Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát.
Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Ai theo thì sống, ai chống thì chết.
Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống. Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại…. Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ.
Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.
Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.
Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Chuông điện thoại reo. Để chỉ ra chúng ta đều khổ.
Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Tôi viết theo ông ta.