Thôi về đi kẻo vợ con mong. Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn. Tôi rất hay chảy nước mắt.
Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh. Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được.
18 tuổi là được tự do. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Ba bố con đèo nhau về trên con đường cao tốc đông nghẹt.
Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu). Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.
Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn. Mua để đến những giờ bỏ học.
Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng.
Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả.
Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo. Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng.
Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. Vứt béng cái chuyện này đi. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.
Quả thực lâu lâu cũng thành quen. Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua.