Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra.Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng.Và một số lí do khác…Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy.Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy.Người bảo nghệ thuật là khó hiểu.Bố bảo: Đáng xem thật.Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết.