Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Con nói chuyện với bác này. Mệt và không thích thú.
Người lớn thật buồn cười. Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào.
Ông Diểu tức giận giương súng. Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác.
Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu.
Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Được nói chuyện, được trao đổi. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ.
Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít.
Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế.
Em chỉ thích những anh nho chín. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới.
Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Cậu ấy là người tốt. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.