Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật.
Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.
Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền.
Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng….
Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp. Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn.
Nên cháu mới dám cãi như thế. Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Này, mày chuyển cái bàn này lên.
Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết.
Đúng là chuyện thường. Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Lăn về đâu? Mình chẳng biết.
Dù tôi biết nàng chẳng bao giờ có thể thông minh bằng tôi. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Và chấp nhận đời không phải trò chơi.
Thôi, tôi trôi qua em rồi. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Rút kinh nghiệm nhé con.