Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Những hình ảnh đã nguội. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất. Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên.
Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy.
Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Một giọt rơi xuống sách.
Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại.
Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố. Sao lại xé sách hở con.
Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại. Sao lại xé sách hở con. Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo.
Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Tôi không thích mèo.
Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực. Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh.
Xung quanh chỉ có đổ nát. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.