Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán.
Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức.
Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.
Điều đó làm tôi phần nào yên tâm. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn.
Tôi cứ tà tà gạt chân chống. Tôi thôi xúc động rồi. Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình.
Ông lão giật thót mình: Ấm! Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu. Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian.
Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó.
Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào? Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu). Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng.
Để thoát khỏi nỗi chán chường. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ.
Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình.