Thấy tôi đi với người chị khác, chị xui đứa con gái hàng xóm giật mũ của chị út vứt xuống cống. Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù.
Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Quả thực là hôm nay cả nhà lo.
Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau.
Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào.
Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền.
Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa. Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới.
Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình. Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn. Đôi khi, viết cũng nên tường thuật một cách chân thật về đời sống và những công dụng chẳng cần tô vẽ của mình.
Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi. Bác vòng sang phía trái tôi. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn.
Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm. Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi.
Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Tôi muốn thi xong được để yên. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát.