Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt. Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi. Nhưng thấy cũng hay hay.
Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng.
Cái giấc mơ của mình không mất. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi. Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại.
Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu). Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta.
Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ.
Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh.
Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Gió se sẽ mang vị mặn. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được.
May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Hai là bạn viết cái chuyện này. Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin.
Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy.
Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp.